BUỔI HOÀNG HÔN CỦA NỀN CỘNG HÒA VIỆT NAM

14/08/201612:00 SA(Xem: 9099)
BUỔI HOÀNG HÔN CỦA NỀN CỘNG HÒA VIỆT NAM
BUỔI HOÀNG HÔN
CỦA NỀN CỘNG HÒA VIỆT NAM


 Buổi tối ngày 8-8-1974, Tổng Thống Nixon lên TV tuyên bố từ chức, nhiều người gọi ngày này là “Ngày Song Bát”, ngày lịch sử của Hoa Kỳ, cũng là ngày đánh dấu buổi hoàng hôn của nền Cộng Hòa Việt Nam.
 Tổng Thống Nixon từ chức vì vụ Watergate. Watergate là tên của một tập hợp những cao ốc đẹp nằm trên đường Virginia, cạnh bờ sông Potomac lãng mạn. Đây là một khuôn viên gồm khách sạn, chung cư sang trọng và một cao ốc văn phòng. Nơi đây có trụ sở của Ủy Ban Quốc Gia Đảng Dân Chủ. Nhân viên của Tổng Thống đã cho người đột nhập trụ sở này vào ngày 17-6-1972 để cài đặt đường dây nghe lén vào mùa vận động bầu cử Tổng Thống 1972. Tổng thống Nixon bị Quốc Hội điều tra, kết cuộc là phải từ chức để Phó Tổng Thống Ford lên thay thế.
 Trong những giờ phút cuối cùng, TT Nixon vẫn còn quan tâm đến Việt Nam Cộng Hòa. Ông viết trong hồi ký về cuộc họp với ông Ford sang ngày 8-8: “Chúng tôi nói tới những vấn đế ông Ford sẽ phải đối đầu khi ông lên chức Tổng Thống đúng 24 giờ nữa. Quan trọng nhất là, chớ để cho những người lãnh đạo ở Moscow hay Bắc Kinh nắm lấy việc từ chức của tôi để thử thách Hoa Kỳ tại Việt Nam và những nơi khác trên thế giới. ”Sau đó, TT Nixon đã căn dặn người kế vị rằng, nên dùng ông Kissinger nhưng phải cẩn thận đối với ông này. TT Ford kể lại lời trối trăn của mình trong hồi ký “A Time to Heal”: “TT Nixon đã khuyên tôi, nên tiếp tục một chính sách mạnh mẽ về Việt Nam và Kampuchia và nhấn mạnh vai trò của Henry Kissinger trong việc này.” TT Nixon nói thêm: “Henry là một thiên tài, tuy nhiên không phải chấp nhận tất cả mọi việc ông ấy đề nghị. Ông ấy có thể rấ thữu ích và trung thành nhưng ông (Ford) không thể để cho Kissinger hoàn toàn tự do làm theo ý mình.”
Như vậy, TT Nixon đã hối hận vì để cho Kissinger lộng hành. Tuy người tiền nhiệm đã dặn dò như trên, nhưng TT Ford vẫn khoán trắng cho ông Kissinger, tiếp tục kiêm nhiệm hai chức vụ cùng một lúc (ngoại trưởng và cố vấn an ninh) tha hồ mà thao túng.
Tuy đã đoán là TT Nixon sẽ phải từ chức, nhưng khi nghe tin này, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu vẫn bàng hoàng, không giấu nổi sự lo lắng. Trước đó, TT Thiệu tuy bắt đầu có những sự e ngại nhưng vẫn còn chút hy vọng vì đã có được những cam kết tuy bí mật nhưng vững vàng của người lãnh đạo tối cao Hoa Kỳ: TT Nixon không nỡ lòng nào bỏ rơi Việt Nam. Ông vẫn tranh đấu cho viện trợ, nhưng sau Ngày Song Bát thì khác.
Đang lúc bối rối, TT Thiệu nhận được một lá thư của tân TT Ford gởi cho ông. Thư đề ngày 10-8-1974 khẳng định: “Tất cả những gì mà Hoa Kỳ đã cam kết với VNCH trong qúa khứ thì vẫn còn hiệu lực và sẽ được tôn trọng trong nhiệm kỳ của tôi. “Ông Thiệu lên tinh thần đôi chút.
Nhìn lại lịch sử, đây chỉ là một mưu lược rất tinh xảo của ông Kissinger nhằm trấn an ôngThiệu. Kissinger đã giấu nhẹm không cho TT Ford và Quốc Hội biết về những cam kết của TT Nixon, nên bây giờ ông ấy phải tìm cách để tiếp tục che giấu. Nếu để ông Thiệu nại đến những cam kết này khi bị Quốc Hội cắt xén qúa nhiều viện trợ thì sẽ gây nhiều tranh luận đưa chính Kissinger vào chỗ kẹt. Điều hay nhất là làm sao giữ cho Sàigòn cứ yên lặng, làm sao cho mọi chuyện được êm ả cho tới lúc hạ màn. Sau đó thì Việt Nam sẽ trở thành một bã ihoang vu…
Cuối hè vào thu, chân trời Miền Nam đã tím lại. Chỉ và ingày sau khi TT Ford viết bức thư cho TT Thiệu thì Ủy Ban Chuẩn Chi Thượng Viện đã cắt thêm nữa, từ mức quân viện cho tài khóa 1973 là 2 tỷ đô la bây giờ xuống chỉ còn 700 triệu. Điều chỉnh theo lạm phát thật cao lúc ấy thì mãi lực của số tiền này chẳng còn bao nhiêu. Thật là tin sét đánh cho Bộ Tổng Tham Mưu VNCH. Đối với TT Thiệu, một chút hy vọng khi nhận được thư đầu tiên của vị TT Mỹ đã tan biến đi như mây khói. Ngoài chiến trường thìt ình hình bắt đầu sô iđộng, nhất là ở Vùng I. Tới cuối năm 1974 thì đạn dược và xăng nhớt đã gần cạn kiệt. Theo dự tính của Bộ Tổng Tham Mưu, dự trữ đạn dược tồn kho chỉ còn cung ứng được từ 30 tới 45 ngày. Đại tướng Cao văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng, kết luận rằng: Nếu tình hình chiến sự cứ tiếp tục xảy ra theo cùng một nhịp độ thì số đạn tồn kho sẽ hết vào tháng 6-1975 nếu không nhận được thêm viện trợ. Tình hình chiến sự đã tiếp tục xảy ra lại theo một nhịp độ gia tăng trong khi không nhận được thêm viện trợ mà lại còn bị quốc hội Mỹ biểu quyết cúp hết quân viện nên Miền Nam đã bị sụp đổ trước tháng 6-1975, trước cả dự đoán của Đại tướng Cao VănViên.
Dân tộc Việt Nam, Quân Dân Cán Chính VNCH đã hy sinh tính mạng, chịu mất nước, mất quê hương, mất tài sản và cuộc sống tự do, hạnh phúc, chịu tù đày chết chóc, khốn khổ,… khi đất nước rơi vào tay cộng sản Bắc Việt xâm lăng.
Đến bây giờ đã trên dưới 40 năm tính từ ngày Song Bát 8-8-1974, hay ngày VNCH sụp đổ 30-4-1975. Bốn mươi năm đau thương chồng chất, thù hận dạt dào dâng cao, mỗi khi nhìn lại giai đoạn lịch sử đau hương, đen tối của Tổ Quốc và Dân Tộc.
Nơi tha hương, mỗi lần tưởng niệm ngày quốc hận 30-4-1975, ôn lại giai đoạn lịch sử đầy đau thương, nhiều nước mắt đã và đang trải qua, chúng ta muốn kêu lên: “Ôi, thật là buồn, thật là buồn!”.

California, Xuân Ất Mùi 2015
BÙI PHONG KHÊ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn